Vở kịch Lỗi…

Vở kịch Lỗi…
09:49 14 thg 1 2012Công khai4 Lượt xem 0

DƯƠNG PHI ANH

Lời mở đầu

Theo thiễn nghĩ của chúng tôi, khi đứng trước một hành vi vi phạm, người ta thường xét đến yếu tố Lỗi. Người ta lại thường phân Lỗi ra làm hai phần là do khách quan và chủ quan. Khách quan là những yếu tố nằm ngoài suy nghĩ của người có Lỗi; còn chủ quan thì ngược lại, là do suy nghĩ, ý chí (bên trong) của người vi phạm. Có nhiều khi hành vi vi phạm do cả hai yếu tố đó tạo thành và thường gọi là Lỗi hỗn hợp. Bình thường, một hành vi vi phạm thì như vậy, nhưng một vụ việc vi phạm thì thường có tổng hợp nhiều hành vi vi phạm. Và vì vậy, nó thường cấu thành từ một tổng hợp Lỗi và có thể do nhiều người tạo nên. Khi đó, “mỗi người một vẻ” sẽ thể hiện Lỗi theo cách của mình. Nó như được “phân vai” trong một vở kịch đa sắc thái…

Trước khi xem vụ án cưỡng chế ở Tiên Lãng, Hải Phòng vừa qua giống như một “vở kịch” về Lỗi, tôi xin dài dòng thêm một tý để thấy rằng không phải khi người ta có Lỗi là người ta dở, nhiều khi ngược lại là đằng khác.

Có một lần, tôi được trao đổi với thầy (PGT-TS Phạm Duy Nghĩa) về câu hỏi “Tại sao hiệu lực, hiệu quả của pháp luật VN không cao?”. Tôi thì cứ được thầy kích thích để thao thao bất tuyệt rằng, thì, là, mà… tựu trung lại do hai yếu tố: Vô tình hay hữu ý. Hữu ý là từ khâu ban hành đến khâu thực hiện (hay áp dụng) luật, những người liên quan hiểu biết là vậy (biết hết đấy) nhưng cố ý ban hành một cách khó hiểu, giống như “rừng luật” mà chỉ có họ hiểu biết và khi thực hiện cũng vậy, biết nhưng cố ý làm sai, làm không đến nơi đến chốn và đa phần mục đích là “đục nước béo cò”. (Lúc này thầy tôi đã lim dim lắng nghe) – Còn vô ý là từ khâu ban hành luật pháp đã không lường trước được sự phát triển của xã hội để đề ra các quy tắc hành vi kịp thời, hợp lý; hoặc có luật rồi nhưng làm sai do hiểu sai. Tóm lại vô ý là do kém…

Thầy bật phăng dậy làm tôi giật mình. Ông khua tay ngang liên hồi, lắc đầu nguầy nguậy rằng: “Không! Không! Không! Tôi không đồng ý với em dùng từ “kém” với ai cả, nhất là đối với cán bộ công quyền, những người tự xem là “đầy tớ” nhưng thực chất là đầy quyền lực với nhân dân. Em nên nhớ rằng, để ngồi lên được một vị trí có quyền lực, không ai là kém cả. Họ không giỏi cái này thì cũng giỏi cái khác. Kể cả khi em nghĩ một cách tiêu cực rằng “họ chỉ giỏi nịnh bợ, giỏi luồn cúi mới lên được chức nào đó” đi chăng nữa thì cũng là giỏi, không ai kém bao giờ!”. – Tôi được bài học thấm thía!

Xin trở lại với “vở kịch Lỗi” mà tôi muốn đề cập. Nếu đọc thông tin cho đến buổi họp báo chiều tối 12/1/2012 và nhắm mắt lại nghiền ngẫm thì sẽ thấy mỗi hành động, phát biểu của mỗi người liên quan trước, trong và sau vụ cưỡng chế là một “vai” rất thật. Ở đó, bi, hài, hỷ nộ, ái, ố… đều góp mặt đầy đủ. Xuyên suốt vở kịch có một nhân vật mang tên PV, tuy là nhân vật phụ, nhưng luôn có mặt trong các cảnh để hỏi, chất vấn, dẫn chuyện, bình luận hoặc để “trình ra những bằng chứng không thể chối cãi”, giống người thường xuất hiện trên truyền hình của Bộ ngoại giao “Ta”.

Màn 1: Hẹn về Tiên Lãng làm bữa thịt chó

Đầu tiên, Phó trưởng Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự – xã hội Công an TP Hải Phòng Vũ Sỹ Hưng cho biết: “Sau khi bị bắt và bị khởi tố, chủ đầm Đoàn Văn Vươn cùng các bị can khác đã nhận thức hành vi của mình là vi phạm pháp luật, mong được hưởng sự khoan hồng của pháp luật”. Tiếng của một số người dự khán: Đúng vậy! đúng vậy! Mong được khoan hồng, thông cảm…

Tiếp theo ông Bùi Quang Sản, Giám đốc Sở TN-MT TP.Hải Phòng đứng lên nói về thủ tục giao đất. Lời thoại: “Thời điểm UBND H.Tiên Lãng giao đất cho ông Vươn là 4.10.1993, tính theo luật Đất đai 1987 nên H.Tiên Lãng giao đất là đúng!”. Nói là vậy nhưng chưa chắc ông Sản hiểu “đúng” chỗ nào? Mục đích “cãi” sang luật Đất đai 1987 để làm gì?! Ông Sản tiếp tục: “Huyện Tiên Lãng đã khẳng định đây không phải là đất nông nghiệp, nên quan niệm phải giao đất 20 năm là không đúng”. Quyết định giao đất của UBND huyện Tiên Lãng cho ông Vươn ghi: Căn cứ theo Điều 24, Điều 48, Điều 79 Luật đất đai năm 1993. Chính Điều 79 là “Đất có mặt nước ven biển…”, đất đầm đấy! Giao theo Điều 79 Luật Đất đai mà bảo là đất nông nghiệp thì… rất vui!

Tiếp đến, Biên tập viên chính, kiêm tổng đạo diễn, ông Lê Văn Hiền – chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, xuất hiện. Đầu tiên ông lý giải xung quanh khái niệm “giao đất” hay “thuê đất”. Quyết định thì ghi là “giao đất” (năm 1994 “giao” 21 ha; năm 1997 “giao” 19,3 ha). Mà, giao đất nuôi trồng thủy sản thì phải giao 20 năm và mỗi hộ gia đình chỉ được giao 2 ha. UBND huyện Tiên Lãng đã “hào phóng” giao cho anh Vươn tổng cộng đến 40,3 ha và chỉ giao dưới 20 năm. Biết rằng vượt hạn mức quy định và ngắn thời hạn quy định đều là sai nên cần chuyển sang khái niệm “thuê đất” thì hợp lý hơn. Giọng ông đanh thép: “Việc giao đất cho các hộ nuôi trồng thủy sản dưới 20 năm là đúng quy định Luật đất đai và theo đề nghị của ông Vươn (Cảnh này ông Vươn chưa xuất hiện vì hiện tại đang bị tạm giam chứ không khéo khi nghe câu “theo đề nghị…” có thể anh ta bức xúc lên và lại… gãy răng).

Ông Hiền tiếp: “Do hết thời hạn giao nên các hộ phải giao trả cho UBND huyện để UBND huyện cho thuê. Còn việc có hai quyết định giao đất thì lúc đầu huyện chỉ giao 21ha, nhưng trong quá trình khai thác ông Vươn lấn chiếm thêm 19,3 ha nữa nên huyện đã… hợp thức hóa cho 19,3 ha bằng quyết định giao đất bổ sung” (Anh Vươn nói vọng từ nhà đá “thật tốt, thật tốt!”). Ông Hiền tỏ ra “ngẩn tò te” vì không giải thích được Quyết định giao đất thì ban hành năm 1997 nhưng thời hiệu lại tính lùi lại từ năm 1993. Đó phải chăng là sự tùy tiện?

Tới cảnh người đóng thế của bà Chánh án TAND TP Hải Phòng Nguyễn Thị Mai là ông Phạm Văn Phích, Phó Chánh án. Nhiệm vụ của ông Phích là phải lột tả cho bằng được sự nhầm lẫn của thẩm phán Ngô Văn Anh trả lời đơn khiếu nại ông Vươn. “Vụ ông Luân, TAND TP lập biên bản tạo điều kiện để các đương sự thỏa thuận. Ông Luân rút đơn kháng cáo, tòa án ra quyết định đình chỉ xét xử phúc thẩm. Tố tụng hành chính cho phép tạo điều kiện thỏa thuận. Văn bản này không sai. Vụ ông Vươn do thẩm phán Cao Thành Ngọc thụ lý. Tòa không lập biên bản thỏa thuận. Sau khi ông Vươn rút kháng cáo, Tòa cũng ra quyết định đình chỉ. Án sơ thẩm có hiệu lực. Sau đó, ông Vươn có đơn khiếu nại, thẩm phán Ngô Văn Anh có sự nhầm lẫn giữa trả lời ông Luân thành trả lời ông Vươn…”. Tỏ ra cao hứng, ông Phích tiếp tục: “Tuy nhầm lẫn nhưng bản chất vụ án không thay đổi nên có xử thì chắc cũng y án thôi!”.

Mọi người trầm trồ: Hay thật! Hay thật! Sự nhầm lẫn có chủ đích vì trước đó vài ngày, chính thẩm phán Ngô Văn Anh đã “đi” trước kịch bản là “không biết ông Vươn là ai”.

PV: Vì vậy, Tòa án nhân dân Tối cao, VKSND tối cao có muốn làm gì thì tự mà làm lấy chứ riêng quan điểm của các cấp chính quyền ở Hải Phòng thì chỉ có mà y án thôi, xử thế là đúng rồi.Các quyết định thu hồi, cưỡng chế đầm của ông Vươn có hiệu lực. Không chấp nhận kháng cáo, kháng nghị đâu nhé!

Bất ngờ, bên cánh gà, Hội thẩm nhân dân Đoàn Xuân Lĩnh xuất hiện, dõng dạc: “Tôi là hội thẩm nhân dân của TAND TP Hải Phòng nhiều năm. Hôm đó, tôi được mời tham gia tố tụng một phiên tòa dân sự ở tòa này. Tôi lên phòng Thẩm phán Ngô Văn Anh để chờ ông ấy đi xử. Tôi thấy có hai cán bộ huyện Tiên Lãng, một người là ông Hoa, một người tôi không biết tên ở trong phòng. Một bên là anh Luân, anh Vươn. Tòa mời các anh lên làm hòa giải. Hai bên thỏa thuận với nhau, hai cán bộ huyện vận động ông Luân, ông Vươn rút đơn kháng cáo, tòa không phải xử nữa thì huyện sẽ cho thuê lại đất. Ông Ngô Văn Anh, Chánh tòa Dân sự TAND TP Hải Phòng, làm “trọng tài” ngồi giữa. Ông Anh nói: thôi giờ thế này, có đơn kiện đây, tôi gọi hai bên lên để giải hòa, chúng tôi không phải xét xử. Nếu rút đơn thì không phải đưa ra tòa phúc thẩm nữa. Thế nhưng phải ưu tiên cho họ thuê đất. Bên kia bảo thế thì rút đơn đi, không phải đưa ra tòa phúc thẩm nữa. Hai bên thỏa thuận với nhau để về cho thuê lại đất. Hai bên ký với nhau thế nào tôi không rõ, chỉ nghe hẹn nhau nay mai về Tiên Lãng làm bữa thịt chó…”.

Gương mặt lãnh đạo TAND TP Hải Phòng lúc này… (đoạn này cho diễn tùy thích).

Màn 2: Lỗi của…căn nhà giữa đồng!

Tại cuộc họp ở văn phòng UBND Tỉnh, PV đặt các câu hỏi: “Các Anh ở huyện bảo cưỡng chế là cưỡng chế hết. Quyền ban hành quyết định, tổ chức cưỡng chế, lực lượng là của các Anh nhưng hình như có nhiều điều sai? Cưỡng chế không phải bồi thường gì cả, sao sướng thế? Dư luận nói rằng các anh giao đất theo phương pháp “nuôi béo để thịt” có đúng không? Các anh “cao” quá ai mà chịu nổi?! Giao đất cho họ đắp đập, trồng cây, cải tạo, … rồi chỉ cần vài thủ tục, tất cả lấy lại hết, không tốn một xu. Nghe nói chính quyền “quyết tâm” thu hồi đầm của anh Vươn, ông Luân để giao cho các ông K. (ngụ xã Tiên Hưng), H. (ngụ xã Vinh Quang), P. (ngụ xã Nam Hưng)?.

Ông Phạm Hữu Thư, Chánh Văn phòng UBND TP. Hải Phòng, người hôm trước nói với PV là “mời cơm chứ không phải làm việc”, hôm nay được ủy quyền điều hành buổi họp báo: “Thôi, đã muộn nên cần sớm kết thúc cuộc họp báo. Các anh chị hỏi nốt câu hỏi này thôi nhé. Trong bối cảnh hiện nay, không nên đi sâu vào hoàn cảnh của người sai phạm mà nên thông tin ủng hộ việc cưỡng chế của huyện Tiên Lãng”…

Cảnh cưỡng chế: Buổi sáng, căn nhà hai tầng giữa đồng vắng. Hàng chục người đang đứng quanh, cách nhà vài chục mét. Bỗng tiếng súng hoa cải nổ. Một số cảnh sát và bộ đội đi trước bị thương. Mọi người lùi ra gọi điện inh ỏi. Trong tiếng hỗn loạn ồn ào, người ta nghe thấy tiếng hô “Đoàn Văn Vươn! Đoàn Văn Vươn!!! Yêu cầu, Hãy…!”. Một lúc, hai trung đội Cảnh sát cơ động được điều đến. Họ tìm cách tiếp cận căn nhà bằng nhiều biện pháp nghiệp vụ. Tiếng súng đã im được một lúc. Hàng trăm người quan sát phía ngoài nín thở. Cảnh sát cơ động tiếp cận được căn nhà. Một, hai và ba… Nhanh như cắt, họ chĩa súng vào những ngóc ngách căn nhà. Thì ra, các đối tượng đã bí mật rời khỏi nhà được một lúc. Chó nghiệp vụ, phương tiền rà mìn ngay lập tức được cho tiếp cận. Có một bịch thuốc nổ đặt cạnh bình gas ở phía ngoài nhà nhưng không phát nổ. Ngoài ra, cảnh sát không phát hiện được chất gây nổ nào. Cảnh sát cơ động ra hiệu cho lực lượng cưỡng chế biết đã an toàn, vào tiếp tục công việc. Một số người bị thương được chở đi cấp cứu…

Chưa đầy vài giờ sau, toàn bộ căn nhà trên đồng vắng đã bị san phẳng. Một số người tỏ ra hân hoan, hào hứng.

Nhưng, sau đó người ta phát hiện căn nhà nằm ngoài ranh điều chỉnh của quyết định cưỡng chế. Chết thật! Làm sao bây giờ. Chủ tịch UBND huyện Lê Văn Hiền xoa đầu, bóp trán và né tránh các cuộc tiếp xúc báo chí. Em trai ông Hiền, Chủ tịch xã Vinh Quang Lê Thanh Liêm cũng đứng ngồi không yên. Chánh văn phòng UBND huyện Ngô Ngọc Khánh cũng vắt óc suy nghĩ. Mọi người cần phải có động thái đối phó với “bọn” PV, không chuyến này khó “cả vú lấp miệng em” lắm.

Ngày 11.1, ông Lê Quang Liêm nửa kín, nửa hở để thăm dò: “Tôi không biết chính xác ngôi nhà anh Đoàn Văn Quý sử dụng có nằm trong diện tích cưỡng chế hay không. Nhưng, từ ngôi nhà này các đối tượng đã nổ súng vào lực lượng cưỡng chế, là hiện trường vụ án nên bị đập bỏ …”.

Ngày 12.1, không thể né tránh mãi, ông anh ruột Lê Văn Hiền công bố luôn: “Ngôi nhà nằm trong diện tích đất chưa bị cưỡng chế. Nhưng vì đây là nơi các đối tượng cố thủ và tấn công các lực lượng cưỡng chế, nên áp dụng biện pháp phá ngôi nhà”.

PV: Mọi người lại hoan hô không biết “cao nhân” Lê Văn Hiền “áp dụng biện pháp phá ngôi nhà” theo quy định nào? Rõ ràng luật pháp thì ông tỏ ra lơ mơ (không rõ vô tình hay hữu ý) nhưng “quyết tâm chính trị” của ông thì rất cao. Lý luận này giống của Mỹ thời chiến tranh quá! Vì “rừng che bộ đội, rừng vây quân thù” nên phải dùng chất phát quang phát phát hết. Ở đây, căn nhà không những là nhà của người khác nằm ngoài phạm vi cưỡng chế mà còn là chứng cứ để cơ quan điều tra chứng minh hành vi phạm tội cụ thể “bắn vào đoàn cưỡng chế” của từng bị can ra sao. Chẳng hạn ai bắn, nấp chỗ nào bắn, tư thế ra sao? Việc dựng lại hiện trường điều tra đã bị vô hiệu hóa vì “vô tình” mà ông chủ tịch Huyện đã xóa hết dấu vết…

Gay go thật, kỳ này ông Hiền và bộ sậu của mình chưa chắc đã thoát các tội: Tội hủy hoại tài sản; Tội lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi thành công vụ; Tội lạm dụng quyền trong khi thi hành công vụ; Tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng… Nếu xác định bộ sậu ông Hiền sai, thậm chí phạm tội thì đúng là các chiến sĩ bị thương giảm mất ý nghĩa cao cả của “thi hành công vụ” quá. Vì vậy, căn cứ vào quan hệ nhân quả, nếu các ông ấy mà đã phạm tội thì chắc có nhiều tình tiết tăng nặng. Còn bên ông Vươn, người ta có thể thông cảm vì phạm tội do tinh thần bị kích động mạnh do hành vi sai phạm của người khác… nên được giảm nhẹ!

Màn 3: “Cứu chúa”!

Cảnh trước đó – Ngày 10/1/2012. Trong nổ lực “cứu chúa”, ông Ngô Ngọc Khánh – Chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng, cao giọng: “Chúng tôi làm việc cho Nhà nước, là công bộc của dân, vì dân, vì nước làm việc thôi”. Về lý do ông Chủ tịch UBND huyện Lê Văn Hiền né tránh cung cấp thông tin cho báo chí, ông Khánh lý giải: “Chủ tịch rất là lo lắng để trấn an dư luận, để mọi việc làm sao cho êm ả, tốt đẹp chứ không phải có cái này, cái khác”. Êm ả, tốt đẹp, cái này, cái khác – khó hiểu quá!

Và ông thể hiện tính “thượng đội, hạ đạp” bằng phát biểu xanh rờn: “Anh Vươn không phải người tốt. Nói đúng ra, anh Vươn chẳng có công lao gì, cũng chẳng phải là người đi đầu vì sử dụng hàng chục ha và thu lời nhưng không đóng góp gì cho địa phương. Đặc biệt từ năm 2007 đến nay, anh hoàn toàn ăn không. Anh đắp đê để thu lợi cá nhân chứ có ích gì cho xã hội”.

PV: Thực tế thì từ năm 2007, gia đình anh Vươn đến nộp các nghĩa vụ với nhà nước mà cơ quan chức năng đâu cho nộp. Nhưng quan trọng hơn, ông Khánh cho biết: “Tháng 7-2011, UBND huyện Tiên Lãng đã báo cáo Thành ủy và UBND TP, đề xuất cưỡng chế đối với ông Vươn. UBND TP đã chỉ đạo các ngành giúp huyện Tiên Lãng tổ chức thu hồi đầm. Sáng 5-1, UBND huyện Tiên Lãng cũng đã có báo cáo gửi Thường trực Thành ủy Hải Phòng xung quanh vụ cưỡng chế đầm của ông Đoàn Văn Vươn…”.

PV: Như vậy là Thành ủy TP Hải Phòng cũng đã được xin ý kiến và đã biết rất rõ trước khi vụ cưỡng chế xảy ra? Có thể Thành ủy không có trả lời nhưng im lặng cũng là đồng ý nên UBND huyện Tiên Lãng cứ làm?

Trong mọi nổ lực “cúu chúa”, ông Chánh văn phòng UBND huyện đã mang cả Thường trực Thành ủy làm lá chắn. Tuy nhiên, như thế càng làm ảnh hưởng tới ủy tín của cả hệ thống chính trị (Đảng, chính quyền, đoàn thể…) của TP Hải Phòng. Từ khi vụ việc xảy ra đến nay, hầu hết các cơ quan từ Đảng, chính quyền đến các cơ quan bảo vệ pháp luật chưa thấy ai thừa nhận sai và nhận trách nhiệm. Cụ thể, Thành ủy Hải Phòng thì cũng chỉ mới có một cán bộ dấu tên phát biểu, rằng “sẽ kiểm tra, xem xét xử lý nghiêm nếu có sai phạm”. UBND huyện Tiên Lãng thì đã khẳng định việc ban hành quyết định và tổ chức cưỡng chế đúng (thực tế sai hoàn toàn Luật Đất đai và các luật khác); Tòa án thì lúc đầu bảo sai nhưng sau lại bảo xử đúng (thực tế thì sai hoàn toàn về Tố tụng hành chính); Công an bảo các bị can thừa nhận hành vi phạm tội, xin khoan hồng nhưng không thấy đã động gì về những dấu hiệu sai phạm của các cơ quan khác như UBND huyện…; Trước đó, mặc dù thừa nhận trong vụ cưỡng chế lực lượng công an, quân đội đi theo chưa làm đúng quy trình nhưng ông Giám đốc Công an TP Hải Phòng – Đại tá Đỗ Hữu Ca quy kết: “Nhiều khả năng biết trước khu vực rộng 500 ha này sẽ là tâm điểm xây sân bay trong thời gian tới nên Vươn cố gắng giữ lại để mong được đền bù cao. Nếu chỉ đứng ra thuê, nhà chức trách chỉ hỗ trợ phần nào kinh phí xây dựng về mặt kiến trúc trên mảnh đất đó”. …

Trong khi đó, ở vùng đầm nhà anh Vươn vừa bị cưỡng chế, xuất hiện hàng chục thanh niên tay lăm lăm hung khí, ngăn cản phóng viên chụp ảnh, thậm chí có người còn lao thẳng xe máy vào phóng viên và liên tục chửi bới rồi nhiều lần lao vào giật máy ảnh… Trong đó, có một người trong số đó xưng là công an viên xã Vinh Quang có tên Lâm. Công an viên này nói “huyện, xã chỉ đạo không cho chụp ảnh, nếu muốn chụp phải có văn bản đồng ý của chủ tịch huyện…”. Người gây gổ, chửi bới, lao xe máy và giật máy ảnh của PV là Hoàng Văn Chương, ngụ thôn Bạch Xa, xã Nam Hưng. Theo người dân địa phương, Chương cùng những thanh niên còn lại là đàn em của ông P. (ngụ xã Nam Hưng), ông K. (ngụ xã Tiên Hưng). Đáng chú ý, dư luận địa phương từ lâu đã râm ran chuyện chính quyền “quyết tâm” thu hồi đầm của ông Vươn giao cho ông P., ông K…

Sau khi cưỡng chế, dư luận còn nóng mà đã xuất hiện những thanh niên có hành xử mang tính côn đồ tại khu vực đầm Cống Rộc thì thật chỉ có ở Tiên Lãng.

Lời kết

Trong đời sống, ai cũng có Lỗi. Vấn đề là nhận ra và cách thức sửa chữa Lỗi. “Vỡ kịch” này cũng có biết bao nhiêu là Lỗi về kỹ thuật vì chưa thể đầy đủ hơn…

Làm sao cho vụ việc được xử lý công bằng, người dân nghèo, lương thiện được luật pháp chú trọng bảo vệ có lẽ là mục đích của nhiều người khi lên tiếng, trong đó có không ít cán bộ. Trong xã hội thông tin đa chiều, nếu làm sai, lại còn dùng lực lượng cương tỏa quyền lợi chính đáng của người dân, mà không có cơ quan nào đứng ra nhận trách nhiệm, giải quyết thì chỉ có làm mất đi thành quả tốt đẹp trong quá khứ của cả hệ thống chính trị ở cấp nào đó. Trong vụ án này, có thể khẳng định nhiều sai phạm từ UBND huyện Tiên Lãng. Thiết nghĩ, nếu các cơ quan bảo vệ pháp luật ở Hải Phòng không làm được thì luật pháp rộng đường vô cùng cho sự chủ động vào cuộc của cơ quan cấp trên. Hy vọng, sẽ có sự nhân văn hơn, có hậu hơn và lòng tin sẽ được cũng cố vững hơn sau vụ án này!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s