MONG ƯỚC NHỎ NHOI…

MONG ƯỚC NHỎ NHOI…
13:25 9 thg 9 2012Công khai13 Lượt xem 2

DƯƠNG PHI ANH

Theo thông tin, ngày 14-09-2012, TBT Nguyễn Phú Trọng sẽ có bài phát biểu tại Trường Chính sách công Lý Quang Diệu, Singapore, với chủ đề “Hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển ở Đông Nam Á”. Ước gì, “nhân tiện”, GS Nguyễn Phú Trọng cho nghiên cứu, học tập, áp dụng những vấn đề cơ bản trong mô hình quản lý của đất nước Singapore cho VN, để đưa đất nước đi lên. Vì xem ra, giữa Singapore và VN có nhiều điểm “tương đồng” hơn ai cả (?!).

Thực tế, việc này không phải quá khó nhưng là sự đột phá, mà nếu làm tốt thì Ngài TBT và các cộng sự chắc chắn sẽ được lịch sử ghi công. Vì:

Ở đó ( Singapore ), kể từ khi tách khỏi Malaysia vào năm 1963, về thể chế chính trị, là cộng hòa thủ tướng. Nghĩa là, có nguyên thủ quốc gia là Tổng thống nhưng chỉ mang tính biểu tượng quốc gia, hầu hết các quyền điều hành đất nước đều nằm trong tay thủ tướng (giống của Cộng hòa Liên bang Đức – Thủ tướng VN hiện nay cũng có nhiều quyền lắm lắm). Từ đó đến nay, tiếng là đa đảng nhưng Đảng Nhân dân Hành động (People’s Action Party – PAP) của ông Lý Quang Diệu luôn cầm quyền. Nhưng, đại đa số người dân Singapore luôn thấy hài lòng vì được nhà nước, cụ thể là người của Đảng PAP, phục vụ tốt nhất. Đời sống người dân cao vào hàng đầu thế giới, xã hội công bằng, dân chủ… Đảng PAP đã rất thành công trong việc thu phục nhân tâm, trọng dụng nhân tài, tin tưởng kêu gọi người dân đoàn kết xây dựng đất nước giàu mạnh. Người dân luôn tự hào, ý thức dân tộc cao. Họ cũng không hề có chuyện kỳ thị tôn giáo, sắc tộc…

Nói như ông Lý Quang Diệu thì: “Người ta có thể nói đây là sự độc tài, nhưng mọi người đều có phần trong sự thịnh vượng chung của đất nước nên phải hiểu tại sao chúng tôi, Đảng PAP, luôn được dân bầu”…

Ở đó, người dân được thực hiện đầy đủ trên thực tế các quyền tự do, dân chủ (không phải quyền trên “giấy” hay từ các lời lý luận suông). Cụ thể là quyền tự do ngôn luận, tự do bày tỏ chính kiến…, trên các phương tiện vào loại hiện đại nhất như báo chí và các diễn đàn. Không những hệ thống truyền thông, báo chí phát triển tự do, hiện đại mà còn có sự ghi nhận ý kiến người dân qua các diễn đàn. Hàng tuần, đại diện chính phủ đến từng địa điểm quy định để ghi nhận, tổng hợp ý kiến góp ý, phê bình các cơ quan , cá nhân thuộc địa phương, chính phủ một cách tôn trọng nhất. Việc giải quyết mọi thắc mắc được công khai trong thời gian sớm nhất. Không có chuyện lực lượng an ninh “me” những người phát biểu nghịch nhĩ để đưa vào tầm ngắm “phản động”, “diễn biến hòa bình”…

Ở đó, nhà nước đúng là người làm thuê cho nhân dân một cách tận tụy nhất. Thủ tướng là người có thực quyền nhưng với quy định pháp luật chặt chẽ; cùng với sự minh bạch thông tin; cùng với phương thức tuyển chọn nhân tài một cách công bằng, khách quan; cùng với những thiết chế khác (như tôn giáo, gia đình chẳng hạn) đã phát huy tối đa danh dự, liêm sĩ…, nên Thủ tướng và các cơ quan thuộc chính phủ từ trung ương xuống cơ sở gần như không có chuyện tham ô, những loạn, lãng phí. Về ít tham nhũng nhất thì Sigapore là nước đứng thứ hai châu Á (sau New Zealand ). Lương “cán bộ” luôn được điều chỉnh cao hơn thu nhập của một người trung bình khá làm việc ở ngoài khu vực nhà nước. Vì vậy, hầu hết “cán bộ” Singapore quan niệm được đứng trong đội ngũ phục vụ nhân dân theo khả năng, điều kiện của mình là hết sức danh dự, không phân biệt cấp thấp hay cấp cao…

Ở đó, cũng có chuyện “cha truyền con nối” khi ông Lý Hiển Long, Thủ tướng đương chức, là con của ông Lý Quang Diệu. Nhưng, hầu như người dân không mấy phàn nàn về điều này. Bởi cơ chế chọn nhân tài một cách bình đẳng, không phân biệt thành phần, không có chuyện nhờ quen biết, móc nối, bao che. Thực tế cuộc sống đã cho phép người dân tin tưởng, tôn trọng người lãnh đạo của mình là vậy! Ông Lý Hiển Long đã thể hiện là không ỉ lại mình là con trai của nhân vật vĩ đại khai quốc công thần của đất nước để mà “thích làm gì thì làm”. Trong công việc, ông không những thể hiện “chuẩn” của một thủ tướng giỏi, mà còn là người có tầm “đi trước” thời đại bằng việc rất sớm cổ xúy, ủng hộ mạnh mẽ các mạng xã hội như facebook, Yahoo… Vì nhờ đó, ông biết được tiếng nói, tâm tư, nguyện vọng người dân, phát huy mạnh dân chủ. Mới đây thôi, ngay tại Trung Quốc, ông Lý Hiển Long chỉ cần một câu nói mà làm cho giới lãnh đạo TQ và hầu hết các nước Đông Nam Á “cân não”. Đó là, khi thấy TQ ngày càng hung hăng, ông nói đại ý rằng: TQ không nên thấy Hoa Kỳ đang có vẻ yếu đi mà xem thường, lấn tới, mà phải thấy rằng Hoa Kỳ luôn có những cách xoay chuyển tình thế một cách ngoạn mục. Câu nói đó vừa tỏ ra rất chân thành, rất ngoại giao nhưng cũng là lời cảnh báo mạnh mẽ đối với TQ…

Cố vấn cao cấp Lý Quang Diệu nói đại ý: Rất quan trọng là phải có một chính phủ không tham nhũng để điều hành đất nước. Khi có một chính phủ tham nhũng vận hành đất nước thì… cả một hệ thống bị hỏng”… Ông còn nói thêm: “Bất kể anh là người thuộc chủng tộc nào, anh nói ngôn ngữ gì hay theo tôn giáo nào…, chúng tôi dành cơ hội bình đẳng cho mọi người về trường học, y tế và cả cuộc sống. Mọi người đều bình đẳng và có chung cơ hội như nhau…

Ở đó, chính sách quan trọng nhất mà VN nên học là quyền sở hữu tư nhân về đất đai được ghi nhận. Tất cả các nước văn minh đều vậy cả mà có người dân nào “làm khó” nhà nước khi phải trưng dụng đất của người dân để phục vụ các công trình công cộng (chẳng hạn) đâu?! Không những thế, việc quản lý của nhà nước hết sức dễ dàng khi quy định quyền lợi giữa nhà nước, tổ chức kinh doanh và người có đất một cách rõ ràng, minh bạch, bình đẳng và có giá trị bắt buộc về quyền và nghĩa vụ các bên, mỗi khi đất của người dân được trưng dụng, thu hồi phục vụ cho dự án. Người ta nói rằng, người dân Singapore, nhất là dân nghèo, rất thích được “trưng dụng” đất đai do mình sở hữu vì được bồi thường cao hơn rất nhiều giá trị thực của khu đất mà mình đang sở hữu. Mỗi lần “được” thu hồi là “đổi đời” thực sự về nghề nghiệp, sinh hoạt cuộc sống…

Ở đó, ngoài chính sách đối ngoại “làm bạn với các nước, không phân biệt chế độ chính trị” thì họ vẫn có một đồng minh tin tưởng, không bao giờ rình rập mọi cơ hội để xâm lược, lấn chiếm lãnh thổ Singapore . Cái hay của họ là chọn đúng đồng minh, đối tác chiến lược… Ngay từ đầu, các nhà lãnh đạo Singapore xác định sự phát triển Hạm đội 7 của Hoa Kỳ vào loại hiện đại và mạnh nhất thế giới, cho phép họ đồn trú tại Singapore sẽ đảm bảo hòa bình, ổn định không những cho Singapore mà còn cả khu vực trước “diều hâu” nước “lạ”…

Ai cũng biết, Singapore trở thành một quốc gia thịnh vượng, có nền dân trí cao, y tế và giáo dục phát triển hiện đại, rất ít tham nhũng và là một trong những nước sạch sẽ, cơ sở hạ tầng hiện đại hàng đầu thế giới. Hình như, họ cũng rất có cảm tình với đất nước VN (nghe đâu dòng họ của ông Lý Quang Diệu là người Hoa ở Chợ Lớn). Ngay từ những ngày đầu VN đổi mới, ông Lý Quang Diệu, là thủ tướng Singapore lúc đó, rất tích cực cố vấn, giới thiệu người cố vấn cho VN cùng phát triển trên nhiều lĩnh vực (kinh tế, quản lý đô thị, truyền thông…). Tuy nhiên, cả chục năm sau đó ông không sang thăm VN nữa nhưng vẫn nắm rất chắc thông tin từ VN. Khi có tín hiệu “khởi sắc” từ đầu nhiệm kỳ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ông Lý Quang Diệu lại sang thăm. Trả lời phỏng vấn báo chí trong chuyến thăm đó, ông nói đại ý rằng: Thời kỳ đầu của đổi mới, VN rất biết lắng nghe những tư vấn đúng. Nhưng sau đó thì lại không chịu nghe nữa, cứ “làm theo cách của mình” nên biết rằng có thăm, có nhiệt tình tư vấn thì cũng không được tôn trọng, chẳng giải quyết được gì hay ho. Lần này thấy có “tín hiệu tốt” nên lại sang thăm…

Nhưng, những động thái sau đó không lâu, ông Lý Quang Diệu lại thể hiện không muốn thăm nữa…! Chắc ông cũng hiểu về “tư duy nhiệm kỳ” tại VN như Ngài TBT Nguyễn Phú Trọng phát biểu sau ngày nhậm chức không lâu (?!).

Dù muốn thừa nhận hay không thì thực tế Đảng Cộng sản VN (có thời kỳ là Đảng Lao động VN) đã từng được rất nhiều người dân ủng hộ. Việc hy sinh cho quyền lợi dân tộc, quốc gia, cho sự tiến bộ của người dân vẫn là một truyền thống không thể phủ nhận của đại đa số các đảng viên chân chính. Vì vậy, hy vọng việc tiếp tục hy sinh, “lùi lại” về mặt quyền hành cho quyền lợi, cho sự tiến bộ dân tộc, quốc gia của Đảng Cộng sản VN vẫn là một vấn đề cần thiết. Chỉ có điều là chọn mô hình, phương pháp nào để thực hiện, bắt buộc thực hiện trên cơ sở bình đẳng của pháp luật là hết sức quan trọng. Điều này không thể nói với nhau bằng sự vận động, tự giác một cách cảm tính, thiên lệch. Hiệu quả chỉ có thể được tạo ra từ đặt ra một cơ chế và vận hành nghiêm túc, đúng đắn chứ không thể từ hàng “mớ” lý luận trên giấy, trên “lời nói gió bay” và việc thực thi một cách đối phó, mị dân, hình thức, qua loa, xuê xoa…

Là giáo sư chuyên về lý luận, chắc Ngài Tổng Bí thư hiểu điều này hơn ai cả (?!)…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s